In feature Tin mới Tin tức

BigC Mất ví, cứ ra thùng rác mà tìm!

Thú thực, trong thời gian gần đây, tôi có hay nghe chuyện mất cắp ở một siêu thị đang rất “hot” với các bà nội trợ có tên BigC. Nhưng tôi vẫn cho đó là chuyện tầm phào! Nghĩ rằng ở một hệ thống siêu thị “có tên tuổi”, với công tác an ninh hiện đại như vậy thì sao có chuyện mất cắp được. Nhưng phải đến khi vụ việc xảy ra với đồng nghiệp của tôi thì mới ngã ngửa ra rằng hóa ra ở nơi hiện đại chứ không phải “chợ trời” ấy nạn trộm cắp, móc túi lại đang hoành hành trắng trợn và công khai.

Tôi search “móc túi tại BigC” cho kết quả khá bất ngờ, nhiều diễn đàn có tên tuổi còn lập ở hẳn 1 topic “có ai bị móc túi ở BigC thì vào đây chia sẻ nào”. Ngạc nhiên hơn cả là chiêu thức trong các vụ móc túi rất giống nhau, kẻ móc túi cũng là phụ nữ bằng cách chen lấn hoặc xô ngã, móc túi, rồi chuồn… hầu hết giấy tờ đều được tìm thấy ở thùng rác và nạn nhân được gọi đến trả lại.

Vụ việc xảy ra vào 11h ngày 23/10/2011 tại BigC đường Phạm Hùng (Hà Nội), phóng viên Cẩm Thúy (Báo Đậi Đoàn Kết) trong lúc di chuyển từ tầng 1 của tòa nhà siêu thị lên đến tầng 2, qua đoạn hành lang rất ngắn có bán đồ ăn uống để vào bên trong khu vực siêu thị, cô có cảm giác tự nhiên bị xô đẩy và 1 phụ nữ chèn lên qua phía trước. Ngay sau khu vực đông người đó, cô dở chiếc túi đang khoác vai ra thì phát hiện chiếc ví đã bị móc mất. Trong ví có khoảng 6 triệu đồng và toàn bộ giấy tờ quan trọng như chứng minh thư, thẻ nhà báo, thẻ ATM, giấy tờ xe, bằng lái…

Vốn làm nghề báo, cô nghĩ ngay đến lực lượng an ninh trong tòa nhà, đến hệ thống camera chắc chắn sẽ được lắp đặt dày đặc. Ngay lập tức cô tìm đến phòng dịch vụ khách hàng và sửng sốt vì tại đấy đang có tới vài người khách khác đang khóc lóc trình bày vì cũng vừa bị móc ví. Khi cô đề nghị bộ phận an ninh của tòa nhà thay vì việc ngồi bắt khách viết đơn trình bày sự việc mà kiểm tra ngay lại băng ghi hình của các camera, nhận diện kẻ gian và chốt tại hệ thống cửa ra vào để kiểm soát tình hình thì nhận được sự từ chối. Một nhân viên an ninh thản nhiên nói: Xem băng ghi hình biết được kẻ móc túi nhưng bây giờ siêu thị đang đông người thế này biết ai vào với ai mà tìm được. Vậy là thay vì phản ứng nhanh, họ vẫn yêu cầu khách ngồi viết đơn, viết xong hỏi để làm gì và tiếp theo là xử lý thế nào thì các cô nhân viên nói: Xong thì chị ra báo với công an phường, còn đơn của chị ở để đây để chúng tôi báo cáo lãnh đạo.

Quá ngán ngẩm với cách xử lý này, cô phóng viên bèn nói với họ rằng: Đây không phải “chợ trời”, khi họ đã tin cậy siêu thị, họ tìm đến đây để sử dụng dịch vụ của siêu thị thì đồng nghĩa với việc siêu thị phải đảm bảo an ninh cho khách hàng. Đành rằng trong cuộc sống có thể có những tình huống xảy ra mà bản thân cả khách hàng lẫn siêu thị đều không muốn, nhưng việc bị móc túi ở Big C tiếc thay không phải là hi hữu mà đang tồn tại công khai, nghiêm trọng. Các khách hàng khi bị rơi vào tình trạng này đều chỉ biết cùng lắm viết đơn rồi ra về.

Trước lý lẽ của cô nhà báo, phòng dịch vụ khách hàng của siêu thị đã đưa cô và các khách hàng cùng cảnh ngộ đến phòng an ninh gặp trưởng bộ phận an ninh của siêu thị. Tại phòng này, cô phát hiện ra trong số những bức ảnh treo trên tường (được ghi là những đối tượng nghi vấn) có ảnh đối tượng đã chen lấn cô lúc trước. Cô đề nghị ông nên xem băng ghi hình để lấy bằng chứng, để đấu tranh khai thác với đối tượng đó, cô nhà báo vẫn chỉ được nhận được trả lời: Không bắt được quả tang thì không xử lý được. Và để chúng tôi báo cáo với các anh công an. Rồi nếu chưa thỏa đáng thì chúng tôi sẽ hẹn ngày để chị đến gặp lãnh đạo siêu thị…

Cũng tại đây, ông trưởng bộ phận an ninh mặc dù thừa nhận việc để khách hàng bị móc túi là lỗi của siêu thị nhưng cũng không trả lời được gì hơn, cũng không đồng ý với việc cần những phản ứng nhanh như kiểm tra băng ghi hình, hoặc kiểm soát chặt những đối tượng đang được nghi vấn khi ngày nào chúng cũng nhẵn mặt tại đó. Ông này cũng chỉ trả lời là khách hàng bị mất cắp ra công an phường mà khai báo.

Vậy là rõ ràng các đối tượng móc túi đã được an ninh của tòa nhà “nhận diện”. Nhưng họ chưa có biện pháp hữu hiệu, hay nói đúng hơn là chưa hết trách nhiệm trong việc bảo vệ khách hàng.

Sau khi ra về, khoảng 2 tiếng đồng hồ sau, cô phóng viên nhận được điện thoại của nhân viên siêu thị Big C thông báo đến nhận lại chiếc ví do nhân viên bảo vệ nhặt được trong thùng rác, giấy tờ còn đủ, chỉ có tiền là mất. “Mất ví, cứ ra thùng rác mà tìm!” cũng là kinh nghiệm nực cười mà nhân viên an ninh ở đây thường nói với nạn nhân.

Chỉ trong vài phút đồng hồ, xảy ra tới 3 -4 vụ bị móc túi có thể khẳng định rằng: Mất cắp đã trở thành một thứ nạn đang diễn ra ở Siêu thị BigC và những người quản lý ở đây hiện cũng đang có khả năng… bất lực vì thứ tệ nạn này. Khách hàng là thượng đế, nhưng với nạn mất cắp và cách phản ứng hầu như thiếu trách nhiệm ở đây thì câu “khách hàng là thượng đế” có lẽ phải nên suy xét lại! Và đây là một trong những vấn đề không nhỏ nếu như BigC muốn tiếp tục giữ thương hiệu mà họ đã từng công bố với khách hàng: Đại siêu thị.

(Ảnh sưu tầm)


Ngô Thị Thu Hằng

Read More

Share Tweet Pin It +1

0 Comments

In feature Tin mới Tin tức

Hồi ký “Steve Jobs” bản tiếng Việt ra mắt tuần tới

Cuốn sách của tác giả Walter Isaacson, vừa xuất bản ngày 24/10 và đang làm mưa làm gió trên thế giới, đã được mua bản quyền tại Việt Nam.
Không để độc giả chờ đợi lâu hơn, AlphaBooks đã tiến hành mua bản quyền và phối hợp với nhà sách điện tử Alezaa biên dịch và xin giấy phép xuất bản. Bản e-book của cuốn tiểu sử về thiên tài công nghệ – nhà sáng lập Apple sẽ được cho ra mắt vào ngày 5/11 trên website Alezaa.com. Bản in sẽ trình làng sau đó một tháng vào ngày 5/12.
nullLời giới thiệu về cuốn sách trên Alezaa
Độc giả đăng ký trước ngày 5/11 sẽ có thể mua với giá ưu đãi 49.000 đồng. Sau đó, sách được bán với giá 69.000 đồng. Theo bà Hải Hà, đại diện Nhà sách điện tử Alezaa, đây sẽ là cuốn sách bán chạy nhất giai đoạn cuối năm 2011 bởi độc giả Việt Nam cập nhật thông tin về sách ‘hot’ trên thế giới rất nhanh và có rất nhiều người hâm mộ của Steve Jobs ở Việt Nam.
Người mua có thể truy cập và đọc sách trên mọi thiết bị như máy tính để bàn, máy tính xách tay, máy tính bảng hay điện thoại di động… hoặc tải về máy và đọc khi không có kết nối Internet.
Tuy đã có rất nhiều sách viết về Jobs, tác phẩm mang tên Steve Jobs của Walter Isaacson là cuốn tiểu sử đầu tiên và duy nhất nhận được sự đồng ý của nhà sáng lập Apple. Isaacson, nổi tiếng với 2 cuốn về Benjamin Franklin và Albert Einstein trước đó, đã tái hiện lại câu chuyện cuộc đời từ giây phút cất tiếng khóc chào đời đến những ngày cuối cùng của biểu tượng công nghệ với không ít sai lầm cũng như những ám ảnh không thôi về sự hoàn hảo, cung cấp cho người đọc cái nhìn sâu sắc về nhân cách và cả các thành tựu của Steve Jobs. Đó là cuốn sách chứa đựng những điều Jobs muốn nói với cả thế giới.
Tác phẩm đang liên tục đứng vị trí số một trong danh sách sách bán chạy nhất của cả Amazon lẫn Barnes & Nobles.
St

Read More

Share Tweet Pin It +1

0 Comments

In feature Tin mới Tin tức

Truyện Tranh " Sát Thủ Đầu Mưng Mủ "

Tác giả "Sát thủ đầu mưng mủ" tiếc nuối

"Nếu được làm lại, tôi sẽ vẫn làm nó...", tác giả Thành Phong chia sẻ sau khi có thông tin cuốn sách sẽ bị dừng phát hành.
 
Nếu được làm lại, tôi sẽ vẫn làm nó…
- Bạn đã tham gia như thế nào trong quá trình sản xuất cuốn sách?
- Có một nhóm biên tập mà tôi đã nói trong lời cảm ơn đầu tiên ở cuốn sách. Xuất phát từ sự cùng chung cảm hứng và quan điểm của hai bên, tôi đã phối hợp với Nhã Nam. Khi tiến hành, họ đưa cho tôi một cái danh sách các câu nói, tôi kiểm chứng bằng số lượng các kết quả tìm kiếm trên Google, sau đó lựa chọn và bổ sung, thống nhất rồi thì thể hiện bằng ngôn ngữ hình ảnh.
- Trong 120 câu, có rất nhiều câu đã đề cập đến những vấn đề nhạy cảm xã hội, thậm chí là suồng sã mà nhiều người cho rằng không nên cổ vũ?
- Tôi không nghĩ rằng những  gì mà tôi đã vẽ ra là cổ vũ cho nó, mà thậm chí ngược lại, hoàn toàn là phê phán nó. Ví dụ như bức “Ác như con tê giác”, tất nhiên là tôi đâu có cổ vũ cho nạn săn bắt trộm thú quý.
Tôi nghĩ rằng điều mà mọi người đang rất lo lắng là cuốn sách gây ảnh hưởng nhiều đến giới trẻ, thì tại sao không hỏi ý kiến chính giới trẻ về cuốn sách này. Tại sao ngay mới vài hôm nay thôi, các trang mạng được lập ra để ủng hộ cuốn sách đã có hàng ngàn người nhấn nút like.
 
Khi làm cuốn sách, chúng tôi đã ghi rõ trên đó là 15+, theo chúng tôi thì trên 15 tuổi là thanh niên đã có đủ nhận thức xã hội để tự mình có quan điểm về những vấn đề như thế này rồi. Chúng tôi tin độc giả trẻ hiểu được đâu là giải trí, đâu là phê phán.
 
Một bức trang trong cuốn sách "Sát thủ đầu mưng mủ".
 
- Có vẻ như ý đồ phê phán chưa được lột tả, chưa được thể hiện một cách rõ ràng?
- Thực ra quan điểm nghệ thuật của tôi là một sự việc đã xảy ra trong cuộc sống sẽ có người đánh giá nó như thế này và đánh giá nó như thế kia. Một ví dụ khác chẳng hạn như khi chiếc xe chở hàng bị lật ở quốc lộ, rất nhiều người đã nhảy vào hôi của.
Trước sự việc đó, tôi nhìn thấy sự ích kỷ, chỉ chăm chăm vào lợi ích của bản thân mà dẫm đạp lên lợi ích của người khác.
Nhìn nhận thực tế cuộc sống là một chuyện, còn khi thể hiện nó bằng ngôn ngữ nghệ thuật thì lại là chuyện khác. Sẽ không thể nào lý giải rõ ràng cho độc giả tới từng chi tiết được, vì nó còn liên quan đến hứng thú của người đọc, người xem, sự cảm nhận của họ.
Nếu tôi làm theo kiểu vẽ về đám đông hôi của này và lột tả quá rõ ý đồ phê phán nó thì chắc chắn là sẽ dễ làm hơn, nhưng cái “đã” và phần tự chiêm nghiệm của người đọc bị giảm sút đáng kể.
- Phải chăng bạn đã dùng cách diễn tả ngược để gửi đến độc giả cho cuốn sách, giống như cách tuyên truyền về an toàn giao thông như những clip ngắn đầy ý nghĩa ở nước ngoài hay những hình ảnh rùng rợn ở các cổng bệnh viện của Việt Nam?
Mục đích của nó là khác nhau, tôi không ủng hộ những kiểu gây sốc một cách phản văn hóa. Cuốn sách này mục đích của nó đơn giản chỉ để là vui, và trong đó có động chạm một chút đến các vấn đề của xã hội. Chứ tôi không nghĩ nó gây sốc đến mức như người ta nhìn thấy những hình ảnh máu thịt rùng rợn như các hình ảnh về tai nạn giao thông ở cổng bệnh viện. Cái đó nó tác động vào tâm lý ghê gớm!
- Như vậy bạn đang đi trên một con đường chênh  vênh, nguy hiểm. Chệch sang bên này một tí thì còn trên đường, nghiêng sang bên kia một tí có thể xuống… vực. Bạn đã tự chuẩn bị cho mình một nền móng như thế nào cho “chuyến đi”?
 
- Nếu hiểu sự “chuẩn bị” ở đây là ô dù thì tôi không hề có. Tôi chỉ có một lòng tin rằng nếu mình làm một cách không vụ lợi và mình cố gắng hết sức để thể hiện nó tốt nhất thì dù chỉ có một bạn đọc chấp nhận nghĩa là tôi vẫn nhận sự đền đáp.
 
Tác giả Thành Phong.
“Không thể vào quán trà đá gọi Cocktail”
- Rất nhiều độc giả cho rằng bạn là một người không phân biệt nổi bạn là người không phân biệt nổi đâu là văn nói, đâu là văn viết khi đưa một câu nói suồng sã vào một cuốn sách?
- Tôi đã từng nói với nhiều người rằng: “Không thể vào một quán trà đá mà gọi một ly Cocktail”. Mỗi ấn phẩm nó có một mục đích riêng của nó. Khi một ấn phẩm giải trí mà anh áp đặt cho nó một tiêu chí như một cuốn sách giáo khoa thì nó là một điều hết sức vô lí ngay từ cách đặt vấn đề.
-  Phải chăng bạn đang muốn lên án sự áp đặt trong việc giáo dục ý thức?
- Tinh thần của cuốn sách không phải là như thế. Trong cuốn sách chỉ có một vài bức tranh mang tính chất đặt ngược của vấn đề mà thôi. Tôi nghĩ nó chỉ là sự cân đối khi lật ngược lại một vấn đề để nhìn nhận lại mà thôi.
Thực tế đã chứng minh là cách giáo dục một chiều, áp đặt không thể đạt được hiệu quả như người ta tưởng. Xã hội hiện nay đang ngày càng phát triển, và không thể nào mà chỉ sử dụng những phương pháp rắn để giáo dục được. Người trẻ hiện nay họ có rất nhiều lựa chọn, nếu không thu hút được họ thì làm sao giáo dục họ.
- Có ý kiến cho rằng cuốn sách của bạn làm mất đi sự trong sáng của Tiếng Việt?
- Tôi cảm giác chính bản thân những người phê phán lại vô tình trở thành rào cản của sự phát triển của ngôn ngữ. Ngôn ngữ theo tôi giống như một dòng nước, liên tục chảy, từ thời này sang thời đại kia, mỗi lần như thế nó lại chuyển sang các nhánh khác nó rộng và phong phú hơn. Nếu cố tình chặn nó thì bản thân nó sẽ tù đọng và thậm chí còn tự mất đi.
- “Đứa con tinh thần” vừa ra đời và nhận được sự quan tâm của rất đông bạn đọc nhưng đã ngay lập tức bị tạm dừng phát hành, cảm giác của bạn  thế nào?
- Tôi hơi tiếc. Tôi không nghĩ là sự việc diễn ra nhanh như thế. Tôi rất cảm kích khi Nhã Nam dám mạnh dạn ủng hộ một tinh thần sáng tạo mới mẻ.
Trong thời gian tới, tôi tin là hội đồng thẩm định lại cuốn sách sẽ đưa ra một cách đánh giá khái quát hơn, đầy đủ hơn với nhiều góc nhìn khác nhau về cuốn sách. Và nếu có thể biên tập bớt những góc nhìn chủ quan, gây phản cảm với người đọc, tôi hy vọng cuốn sách được phép phát hành trở lại.
 
Theo Vietnamnet



























































http://vn.360plus.yahoo.com/dungyen-blog/article?mid=6066

Link Down

Read More

Share Tweet Pin It +1

0 Comments

Được tạo bởi Blogger.

Danh mục

Ads 468x60px

Party Photography

Female Photography

Tổng số lượt xem trang

Lưu trữ Blog

Find Us On Facebook

Latest Posts

International

Featured Video

Pages

Vertical2

Sample Text

Search


.

.

.

.

.

Banner4

Banner4

Càng biết nhiều càng khổ.

Càng biết nhiều càng khổ.
Một câu niệm Phật, tiêu vạn tội. Hai chữ Từ bi, giải vạn sầu....

Business

Nhãn

Translate

Advertisement

Fun & Fashion

Social Media

Join with us

Popular Posts

POPULAR POSTS