In Featured Content Kỹ Năng Slide Tin mới

“Khuyến học” của FUKUZAWA Yukichi – Dẫn lối văn minh


Cả ngàn năm qua, chính phủ nắm trong tay mọi quyền hành trên đất nước… Nhân dân chỉ còn biết nhắm mắt tuân theo các chỉ thị của chính phủ. Đất nước ta giống như tài sản riêng của chính phủ, còn nhân dân chẳng khác nào như những người ăn nhờ ở đậu vậy… Và thế thì quốc gia cũng chỉ như cái nhà trọ, để người dân tạm dừng chân trong cuộc đời họ mà thôi… (Fukuzawa Yukichi (1835-1901), sách Khuyến học 1872-1876)
… trường học là trường học của chính phủ, quân đội là quân đội của chính phủ. Đường sắt, bưu điện, điện tín, công trình kiến trúc bằng đá, cầu cống bằng sắt thép cũng như vậy. Tất cả đều là của chính phủ.
Người dân suy nghĩ về những việc trên như thế nào? Và dân chúng nói với nhau ra sao? Họ bảo rằng: “Chính phủ hiện nay vừa có sức mạnh vừa có đầu óc, nên chẳng ai có thể đọ nổi. Chính phủ ở trên cao trị quốc, mọi thứ đã có chính phủ lo nghĩ và làm cho rồi. Còn chúng ta là loại dân đen ở dưới, cứ có cái ăn để sống là được. Việc nước là chuyện đại sự, là việc của “các quan trên”, chứ đâu phải là việc của lũ dân đen mình là lo”.
Cuốn sách mà các bạn đang cầm trên tay là cuốn Khuyến học, được ông viết trong thời gian 1872-1876. Đây không phải là tác phẩm đồ sộ và sâu sắc nhất của ông, nhưng lại là tác phẩm có ảnh hưởng sâu rộng nhất đến công chúng Nhật Bản. Khi mới được in lần đầu, cuốn sách này có một số lượng ấn bản kỷ lục là 3,4 triệu bản, trong khi dân số Nhật Bản thời đó chỉ khoảng 35 triệu người. Chỉ riêng điều đó đã cho thấy đây thực sự là cuốn sách gối đầu giường của người dân Nhật trong thời kỳ Duy Tân. Và kể từ đó đến nay, cuốn sách này đã được tái bản liên tục, chỉ tính từ năm 1942 đến năm 2000, riêng nhà xuất bản Iwanami Bunko đã tái bản đến 76 lần.
Bấm vào đây để tải và đọc sách Online

Read More

Share Tweet Pin It +1

0 Comments

In Featured Content Sách nổi bật Slide Tin nổi bật

GẤU ƠI ! GIÚP ANH

GẤU ƠI GIÚP ANH

Tác giả : Lam Tiểu Mị

***



Thư Hoán là một cô gái làm nghề thiết kế gấu bông, cô có vóc người nhỏ nhắn, nhìn trông có vẻ yếu ớt nhưng thực chất, vì sống một mình đã lâu nên cũng đã "tiến hóa” trở nên độc lập và dũng cảm. Vì một lần ăn miễn phí beefsteak mà cô đã bị cưỡng ép nhận lời giả làm bạn gái "thiên kim” của Từ Vĩ Trạch, một chàng trai nổi tiếng đào hoa, danh tiếng lẫy lừng, phong lưu đa tình gây ra biết bao nhiêu tai họa, đến nỗi gia đình bất đắc dĩ phải ra lệnh cho anh thu dọn tàn cuộc, kết hôn để tạ tội.

Mặt dù gần như đã đến tuổi ổn định, nhưng Từ Vĩ Trạch không hề có ý muốn lập gia đình và để trốn tránh việc đi xem mắt, anh đã vừa dụ dỗ, vừa cưỡng ép Thư Hoán giả làm bạn gái để về ra mắt ra đình.

Ngay trong lần thực hiện nhiệm vụ "giả dạng làm bạn gái”, Thư Hoán đã gặp một người làm trái tim cô nghiêng ngả, người đó chính là Từ Vĩ Kính, anh trai của Từ Vĩ Trạch, một người đàn ông lạnh lùng, quy củ, cả gương mặt và giọng nói đều thiếu cảm xúc, nhưng bên ngoài vẻ lạnh lùng ấy là một trái tim nhiệt tình, quan tâm đến người khác và rất mực yêu thương em trai mình.

Tuy nhiên, trong khi Thư Hoán đang "hồn xiêu phách lạc” vì Từ Vĩ Kính thì Từ Vĩ Trạch bất ngờ tỏ tình với cô, khiến cô hoàn toàn luống cuống...



Trích đoạn:

"Nếu đùa thì anh cứ thừa nhận đi. Em cũng sẽ không trách anh đã hôn em đâu, chuyện đó bỏ qua, em cũng không tức giận đâu. Anh không cần vì sợ em giận mà phải nói là thích em.”

"Được thôi, anh đùa đấy.”

Thư Hoán thở phào, toàn thân như nhẹ hẳn, nhất thời như có cảm giác hoảng hốt.

"Nếu anh nói thế có thể khiến em thấy nhẹ nhõm hơn.”

Thần kinh Thư Hoán lại căng lên, không nói được gì.

Từ Vĩ Trạch nhìn cô, vẫn nụ cười dịu dàng quen thuộc, nhưng không hề có chút vui vẻ nào. So với lần gặp trước, rõ ràng anh gầy đi nhiều.

"Căn bản là không thể, anh với em…” Thư Hoán hoàn toàn không suy nghĩ được gì, "Chẳng phải anh luôn xem em là con trai hay sao?”.

Từ Vĩ Trạch lại cười: "Em đấy, thật không hiểu đàn ông”.

"Em có gì tốt đâu.” Thư Hoán khổ sở vô cùng, "Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào. Sao tự dưng lại thích em, có phải gần đây trời quá nóng, anh nóng đến độ bất bình thường đúng không?”.

Từ Vĩ Trạch cười: "Vậy anh có gì tốt nào? Anh cũng không nghĩ anh có lý do gì để người ta thích anh cả”.

"Chí ít… anh rất đẹp trai.”

Từ Vĩ Trạch cười to: "Cám ơn em đã khen. Em cũng đẹp mà”.

Thư Hoán hoàn toàn lúng túng: "Nhưng, không đúng, anh nghĩ xem, anh đối xử với các cô bạn gái kia rất tốt, suốt ngày tặng quà, mời họ ăn cái này chơi cái kia, sau đó chỉ biết bắt nạt em, ăn vụng đồ ăn của em, căn bản là rất khác nhau…”.

Giọng Từ Vĩ Trạch vừa gần vừa xa: "Nên em là đặc biệt. Em chưa bao giờ nhận ra sao?”.

Mời bạn đón đọc.

Read More

Share Tweet Pin It +1

0 Comments

Được tạo bởi Blogger.

Danh mục

Ads 468x60px

Party Photography

Female Photography

Tổng số lượt xem trang

Lưu trữ Blog

Find Us On Facebook

Latest Posts

International

Featured Video

Pages

Vertical2

Sample Text

Search


.

.

.

.

.

Banner4

Banner4

Càng biết nhiều càng khổ.

Càng biết nhiều càng khổ.
Một câu niệm Phật, tiêu vạn tội. Hai chữ Từ bi, giải vạn sầu....

Business

Nhãn

Translate

Advertisement

Fun & Fashion

Social Media

Join with us

Popular Posts

POPULAR POSTS